Trong bữa cơm, nhìn Trần Á Cầm cùng Lâm Tuyền nói cười tự nhiên như đôi bạn cũ lâu năm, thi thoảng còn đùa mấy chủ đề nhạy cảm, Lâm Tĩnh Di hiểu em trai mình, biết Trần Á Cầm hết hi vọng rồi, không biết cô gái nào mới mở được cánh cửa vào trái tim em trai mình, chẳng lẽ Tiểu Ba thực sự chưa quên được cô bé năm xưa hay sao?
Buổi tối Lâm Tuyền gọi điện cho Cố Lương Vũ, đem chuyện gặp Lý Lệ kể cho hắn:
- Lão Cố, anh thấy cô gái đó thế nào?
Cố Lương Vũ ở đầu kia điện thoại trầm ngâm:
- Khả năng tổng giám đốc thấy cô ấy lõi đời hơi quá mức một chút, nhưng dũng khí và khả năng quan sát của cô ấy khiến tôi bội phục. Một cô gái nhà nghèo phấn đấu tới mức đó không phải dễ dàng gì, các phương diện đều không tệ, có lẽ đúng là có chuyện gì đó khiến cô ấy tỏ ra nóng vội, hám lợi.
- Tốt, có điều tôi không thể dùng một cô gái làm trợ thủ, anh và giám đốc Trương xem để cô ấy vào phòng ban nào đó thích hợp.
Quảng trường nghỉ ngơi ở phố thương nghiệp đi bộ đầu tháng sáu vỡ đất khởi công, phố thương nghiệp đi bộ dài 200 mét, xây một quảng trường phải phá bỏ 60m cửa hiệu ở hai bên đường, nhưng lại xây công trình hai bên quảng trường với diện tích rộng gấp đôi diện tích phá bỏ, trừ đi tiền bồi thường cho các chủ kinh doanh, công ty thị chính còn kiếm được không ít, gần như có thể bù đắp mọi chi phí xây dựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993916/chuong-125.html