Cố Hiểu Linh hỏi:
- Cậu chắc chắn hai năm sau giá nhà sẽ lên tới 2.800 chứ? Thiên Tinh Hồ ném tiền tuyên truyền vào đó không phải là con số nhỏ đâu đấy.
- Vì để chị Cố có tiền mua y phục, tôi dù có lỗ vốn cũng ném vào đó.
- Không đứng đắn, nói thật đi, bí thư Cảnh coi trọng cậu là coi trọng bản lĩnh ở phương diện này.
Lâm Tuyền thu lại khuôn mặt cợt nhả, chỉnh lại mạch suy nghĩ, nói:
- Chủ yếu phải xem tốc độ phát triển tân thành trấn ra sao, phải đòi chính sách với bí thư Cảnh, cùng số tiền phí chuyển nhượng này phải đầu tư thực sự vào trong kiến thiết công trình công cộng. Chị Cố, nếu như trong vòng ba năm chỉ dùng số đất này kiếm được cho bí thư Cảnh 2 tỷ, tôi chắc chắn ghế chính xử để cho chị ngồi.
Cố Hiểu Linh hơi nhụt chí:
- Như vậy chẳng phải trong ba năm phải bán hết 4.6 kilomet vuông đất sao? Cậu làm như dễ lắm ấy, tôi không ăn bánh phỉnh của cậu.
- Mới đầu sẽ khó khăn một chút, nhưng giá Tinh Hồ Uyển, Hoa viên Hào Thành vọt lên rồi, tới năm sau, tân thành trấn có quy mô nhất định, mọi chuyện sẽ dễ dang hơn. Tiền Vi sẽ giải thích kỹ hơn cho chị, cô ấy Tĩnh Hải, mong chị chiếu cố một chút, bộ phận Tĩnh Hồ ở Tĩnh Hải cũng sẽ toàn lực phối hợp với chị, kế hoạch tân thành trấn sẽ là sách lược marketing lớn, chi phí tuyền truyền không thể ít được.
- Yên tâm sẽ không có ai dám bắt nạt cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993910/chuong-121.html