Lưu Thanh Sơn lòng trầm xuống: Lãnh đạo tỉnh xem xong phố đi bộ thì đều lên xe đi mất hút, chẳng một ai đi bộ một vòng lớn tới thăm chỗ này, đây là một vấn đề rất thực tế, té ra mình làm một chuyện nhọc nhằn mà chẳng nên công trạng gì.
Lâm Tuyền nhìn Diệp Tuyền Minh cùng một đám quan viên khác đứng phơi nắng ngoài chòi nghỉ:
- Vừa rồi thư ký Diệp có giới thiệu cho cháu một biện pháp giải quyết vấn đề rất hay, có phải thế không thư ký Diệp?
Diệp Tuyền Minh ngớ người, vừa rồi Lâm Tuyền đúng là có nói chuyện này với y, hắn chỉ coi là một nhân viên trẻ bình thường thích ba hoa, không coi trọng lắm, mà phương án rõ ràng là do y nói ra, sao lại đẩy lên đầu mình rồi?
Thấy Dương Thiên Hoa, Lưu Thanh Sơn đều nhìn cả sang phía mình, Lâm Tuyền còn nháy mắt ra hiệu, hắn lập tức hiểu ra hàm nghĩa câu lúc nãy Lâm Tuyền nói :" Thư ký Diệp trong bụng có tài lớn, nên tới cương vị quan trọng hơn rèn luyện."
Diệp Tuyền Minh vội đi vào chòi nghỉ, nhiều năm làm việc ở văn phòng ít nhất khiến hắn có khả năng trình bày tốt, vừa rồi nói chuyện với Lâm Tuyền câu được câu chăng, nhưng diễn đạt vẫn rất lưu loát:
- Phố thương nghiệp đi bộ theo phương thức khép kín, nếu như du khách vòng qua phố tới công viên xanh hóa, ít nhất phải đi 1.5 km, nếu như mở một lối đi ở phía đông phố đi bộ, xây một quảng trường nghỉ ngơi cỡ nhỏ, như vậy có thể nối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993888/chuong-110.html