Dương Oánh ôm cánh tay Cảnh Thiên Sương, đôi mắt đen láy nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Tuyền:
- Cậu cũng giỏi thật đấy, nghe Cố Lương Vũ nói, mỗi ngày cậu công tác ít nhất 12 tiếng, trường học cũng không bỏ, lại còn chạy đi chạy lại giữa Tĩnh Hải và tỉnh thành, thua cậu mất thôi.
- Cố Lương Vũ cũng tới bệnh viện rồi à?
- Ừ, Cố Lương Vũ, Tiền Vệ Quốc đều đã tới, thấy cậu không việc gì cả, tôi bảo bọn họ về cả rồi.
Y tá đẩy cửa đi vào, nhìn chai đạm, đưa tay sờ trán Lâm Tuyền thử nhiệt độ, Lâm Tuyền không quen, nghiêng đầu đi, đợi y tá đi rồi mới hỏi Cảnh Thiên Sương:
- Có phải y tá phòng bệnh cao cấp đều tươi ngon mọng nước như vậy không?
- Dương Oánh vừa nói với tôi, nếu tôi bị bệnh, cô ấy sẽ ở nhà phục vụ tôi, kiên quyết không cho tôi tới đây.
Lâm Tuyền cười ha hả:
- Làm phiền anh chị thế này thật ngại quá, tôi ngủ một giấc thấy khỏe hơn nhiều rồi, anh chị về đi, cho dù đây là là phòng bệnh cấp cao thì mùi thuốc sát trùng cũng rất đậm, chẳng dễ chịu chút nào.
- Khách khí gì chứ, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, cũng đừng vội xuất viện, thủ tục làm xong cả rồi, dùng danh nghĩa phòng tổ chức tỉnh ủy đấy, không ai dám xem nhẹ đâu. Các cô y tá nơi này đều trẻ trung xinh đẹp, thuận tiện lừa một cô về đi. Cô gái vừa rồi chính là người gọi chúng tôi tới đấy, lúc cậu ngất xỉu, người ta bận tíu tít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993846/chuong-89.html