Lâm Tuyền tới phòng nghỉ, thay bộ âu phục ra, cởi chiếc ca vát thẫm màu quá nghiêm túc, cởi cả hàng cúc đầu tiên ở áo sơ mi, mặc thêm vào cái áo khoác vải màu xanh thẫm, đem hai chiếc di đông cho vào ba lô thể thao rồi đẩy cửa ra ngoài.
Đem ba biển xe buýt gần đó đổi tên thành trạm "tiểu khu Nguyệt Nha Hồ", Lâm Tuyền phải giao cho công ty xe buýt tỉnh thành 120.000, thời gian mới qua 7 giờ, trời sớm đã tối đen rồi, đứng trước biển quảng cáo trạm xe bút, bị gió lạnh thổi qua làm run cầm cập, xe buýt đi qua, Lâm Tuyền bị người đằng sau đẩy một cái, tay và vào khung cửa, tiền không cầm chắc bị rơi ra, Lâm Tuyền thò đầu ra nhìn đồng tiền xu lăn vài vòng rơi xuống đúng khe hở của cống ngầm.
Lâm Tuyền phải lấy ví ra tìm đồng xu khác, người phía sau đợi lâu bực mình, đẩy y vào trong, trong ví chỉ còn tiền to không có tiền lẻ, Lâm Tuyền cũng chẳng thể làm đại gia ném cả 100 đồng vào.
- Cậu xuống trạm nào?
- Đại học Đông Hải.
- Này có ai xuống đại học Đông Hải thì cho chàng trai này mượn tạm 1 đồng đi.
Cô lái xe tuổi chừng ba mươi hết sức tốt bụng quay lại nói lớn, nhưng người trong xe im thin thít không có động tĩnh gì, trạm đại học tỉnh là trạm áp chót, Lâm Tuyền dám khẳng định trong cái xe này ít nhất có 1/3 số người xuống trạm đó, nhưng đợi một lúc mà không có ai chịu giúp, Lâm Tuyền cười xin lỗi cô lái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993842/chuong-87.html