Thời gian còn sớm, Lâm Tuyền gọi bữa sáng vào khoang, Phàn Xuân Binh kinh ngạc nhìn gian phòng sạch sẽ nhưng không quá xa hoa:
- Cậu có nhiều tiền như thế sao không ngồi máy bay cho nhanh?
- Ngồi máy bay thì làm sao quen được các anh.
Lâm Tuyền cười, từ Tĩnh Hải tới Tỉnh Thành, đi đường cao tốc là hợp lý nhất, còn máy bay, trừ khi là máy bay riêng, nếu không đi tới sân bay chờ đợi làm thủ tục còn tốn nhiều thời gian hơn.
Vừa ăn vừa trò chuyện, Lâm Tuyền có đánh giá sơ bộ về kiến thức hai người, Phàn Xuân Binh thì rất bình thường không có gì nổi trội, nhưng Cố Lương Vũ có kiến thức khá sâu quản lý kinh tế, mặc dù không có hệ thống lắm, đây là đặc điểm của những người tự học, hoặc đúc rút từ cuộc sống.
Lúc xuống tàu, Cố Lương Vũ kiên trì cuộn cái chiếu rách lại, vác trên lưng, rồi cho một người lang thang ở bến tàu. Lâm Tuyền bắt xe đưa Cố Lương Vũ, Phàn Xuân Binh tới Chung Cổ Lâu, năm 99, nhà ở cao cấp mà tỉnh thành khai phát đều tập trung ở gần Chung Cổ Lâu, nơi đó giá nhà bình quân lên tới 4.000 đồng / m2.
Lâm Tuyền rút ví lấy ra 5.000 đồng nhét vào tay Cố Lương Vũ:
- Lão Cố, các anh tìm một căn phòng quanh đây, hai gian một sảnh, sảnh phải rộng, điều kiện tốt một chút, tôi phải về trường trước đây, tìm xong phòng thì gọi điện cho tôi.
Phàn Xuân Binh ngạc nhiên:
- Cậu không sợ chúng tôi cầm tiền chạy mất sao?
- Tất nhiên là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993796/chuong-64.html