Lâm Tuyền ngủ một giấc ngon lành, tỉnh lại phát hiện mặt bàn có một vệt nước, nhìn thấy Phương Nam và Tôn Phi Phi mím môi cười trộm, vội ngồi thẳng dậy, lấy tay áo lau sạch niếng miếng bên mép, đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ cơ ông ngoại tặng khi đỗ vào cao trung:
- Hả, hai giờ chiều rồi, giám đốc Từ và giám dốc Diệp đâu?
Tôn Phi Phi cười nhạo:
- Người ta nhìn thấy anh ngủ chảy cả nước dãi, chẳng lẽ còn mặt dày đánh thức à?
- Toi rồi, hình tượng cán bộ thành ủy đẹp trai thế là hỏng hết. Khi nào bọn họ quay lại?
Phương Nam mang một hộp cơm tới:
- Giám đốc Từ và giám đốc Diệp vẫn ở đây đợi cậu, cậu ăn cơm trước đã.
Hiện giờ thứ Lâm Tuyền thiếu nhất là thời gian, nuốt trợn nuốt trạo cho xong bữa trưa, mời Diệp Kinh Cường vào, đề xuất rõ ràng phương án trang trí không thể làm điều kiện phụ của hợp đồng thuê nhà:
- Bản phương án trang trí này tôi chưa mới người đánh giá, nhưng trong đó có mấy thứ vật liệu dùng với số lượng quá lớn, mùa thu và hè năm nay vẫn đang tăng giá, ngoài ra chi phí công trình tính quá thấp, ít nhất phải bằng 20% dự toán. Về phương diện này giám đốc Từ có kinh nghiệm, tôi thấy tổng giá trị trang trí khả năng sẽ quá ba triệu, là điều kiện phụ của hợp đồng, nó không thích hợp.
- Nếu anh Lâm cho rằng như vậy thì chúng ta sửa phương án trang trí đã rồi mới ký hợp đồng cho thuê.
Diệp Kinh Cường không vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993789/chuong-60.html