Ads Chiếc xe Nissan màu đen mang biển thành ủy chầm chậm đi vào khu sinh hoạt của nhà máy Nam Cảng, nhà máy Nam Cảng từng là nhà máy cơ khí lớn nhất Tĩnh Hải, công chức chính thức của nhà máy có gần 3000, cộng thêm vào người nhà và công nhân tạm thời, người bên ngoài tới đây kiếm sống, đủ mọi thành phần gộp lên, khu sinh hoạt này có hơn vạn người.
Thế nhưng thời huy hoàng của nhà máy Nam Cảng đã qua lâu rồi, những căn nhà ở đây được xây từ quãng thập niên 70, ngồi nhà ngói đỏ xinh xắn ngày nào nay xám xít, tường bóc tróc không được vôi ve, bù lại một điều nó có rất nhiều cây cổ thụ cành lá xum xuê đầy sức sống, đi trong đó cứ như lạc vào quá khứ, có cảm giác rất lạ.
Đương nhiên đó là đối với người ngoài thôi, người dân sống ở nơi này chắc chắn không có tâm tình nghệ sĩ được như thế.
Đầu khu sinh hoạt có một cái chợ nhỏ, nhưng hiện giờ là 8 giờ hơn rồi, mặt trời bắt đầu lên, khách khứa không còn nhiều nữa, chỉ có người bán hàng uể oải nhìn khách hàng lác đác đi qua, chẳng buồn chào mời.
Lâm Tuyền ra hiệu cho lái xe dừng lại ở chỗ đất trống, hỏi :
- Anh Từ, vào ăn sáng chứ ?
Lái xe Từ lắc đầu, chỉ vào đống bào :
- Cậu đi một mình đi, cánh lái xe chúng tôi dậy sớm ăn sớm, đâu thong dong như các cậu, tôi ngồi đây đọc báo cập nhật tình hình xã hội.
Lâm Tuyền xuống xe, đi tới một quán ăn sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993762/chuong-47.html