Lâm Tuyền thu điện thoại lại, mỉm cười khẽ, Ngô Quốc Tân có qua có lại nằm trong dự liệu của y rồi, 1.000 chỉ là chuyện nhỏ, có được sự tín nhiệm của Ngô Quốc Tân trong thời gian ngắn, để vay tiền từ chi nhánh đường Tân Giang mới là điều mấu chốt.
Ánh mắt xa xăm nhìn phong cảnh trôi qua hai bên đường, Lâm Tuyền thu lại nụ cười thường trực khi ở trước mặt người khác, người như co lại trong chiếc ghế sau chiếc taxi, trông cô đơn lạc lõng, đột nhiên có điện thoại gọi tới.
Lâm Tuyền mới mua di động, không mấy người biết số, bấm nút nghe hỏi :
- A lô, ai đấy ạ ?
Bất ngờ giọng Lâm Minh Đạt ở bên kia truyền tới :
- Tiểu Ba, là ba đây.
Lâm Minh Đạt từ chỗ Triệu Tăng biết được Lâm Tuyền mua di động, gọi điện vào di động của y, không truy hỏi tiền ở đâu ra, chỉ nói :
- Tiểu Ba, ba đặt chìa khó dự phòng trong hòm thư ở cầu thang, dù bất kỳ muộn thế nào cũng có thể về nhà.
- Dạ, con biết rồi.
Lâm Tuyền vừa cảm kích vừa hổ thẹn mất một lúc mới đáp nhỏ, vợ chồng Lâm Minh Đạt và Trần Tú thương y không khác gì con đẻ, nhưng với con đường y chọn không hề có ý thay đổi.
Chấp tối, theo lệ tới Tú Thủy Các ăn cơm, hôm nay trừ Tần Minh bồi tiếp ra thì không còn ai khác. Tần Minh không có cái tính kiêu căng làm cao như Cố Hiểu Linh, Dương Côn, đối đãi với người khác thân thiết, tuy chỉ là một trường phòng hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993739/chuong-37.html