Ở hiệu tạp hóa đầu ngõ, Phương Nam tay nắm chặt điện thoại, cố lấy giọng bình tĩnh nói :
- Mẹ, không có gì đâu, chỉ là đột nhiên nhớ Tư Vũ, muốn nghe giọng nó thôi, mẹ đánh thức nó cho con …
Một lúc sau bên đầu kia điện thoại truyền tới giọng cô bé còn ngái ngủ :
- Mẹ, sao mẹ đi lâu thế chưa về ? Con nhớ mẹ lắm …
Nghe giọng cô bé, Phương Nam không kìm được hai hàng nước mắt :
- Tư Vũ ngoan, mẹ nhớ con … mẹ sẽ về sớm …
….
Khi Lâm Tuyền tỉnh dậy lần nữa thì đã tám giờ rồi, bên ngoài có tiếng hắt nước, Lâm Tuyền ngồi dậy nhìn qua rèm cửa, thấy bóng người bận rộn bên ngoài, tiếng Quách Bảo Lâm và Triệu Tĩnh trêu ghẹo lẫn nhau nghe rất rõ. Trên bàn đặt một bát cháo thịt nạc trứng muối, chắc là Quách Bảo Lâm mang từ Tú Thủy Các tới, còn có bàn chải đánh răng đã dùng, một bộ quần áo để thay.
Do những thứ ăn vào hôm qua đã nôn sạch sành sanh rồi, lúc này cơn đói cồn cào ruột gan kéo tới, Lâm Tuyền vội vàng lấy bàn chải đánh răng, nặn ra ít kem đánh răng, chạy ra sân, chẳng rửa mặt, cũng mặc kệ Quách Bảo Lâm đánh răng cho nhanh rồi chạy vào nhà húp sạch bát cháo, đợi phục hồi chút sức lực mới ra ngoài chào hỏi.
- Thằng chó, cảm giác thế nào?
Quách Bảo Lâm háy mắt hỏi:
- Mày cứ thử qua là biết, ở Tú Thủy Các đã nôn một lần rồi, nôn xong lại uống bia tiếp, cảm giác không dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993734/chuong-34.html