Nhà hàng Bát Đại Oản được xây dựng gần bờ đông sông hộ thành, lầu trước có bốn tầng, mái cong, ngói lưu ly, theo phong cách kiến trúc cổ. Đường Ngọc Lâm là con đường ẩm thực tây thành Tĩnh Hải, người mở quán ăn đều thích chen lấn vào đây, tiền thuê tất nhiên cứ lên cao mãi, chẳng biết vì sao chủ cũ của nó lại đồng ý bán cho Quách Đức Toàn. Phía bắc nhà hàng có một lầu phụ, đằng sau còn có một viện tử dựa vào sông, ngoài hành lang quanh co là mảnh rừng trúc rậm rạp.
Nghe thấy tiếng Phương Nam đang tò mò hỏi chuyện Lâm Tuyền, Quách Bảo Lâm từ trong rừng trúc chui ra, trong rừng trúc vẫn có tiếng xào xạc, Lâm Tuyền ngạc nhiên nhìn về cuối hành lang, một cô gái xinh đẹp như phù dung từ nước trong trồi lên, chui ra sát ngay sau Quách Bảo Lâm, đầu còn đang cúi xuống nhìn qua nhìn lại người mình, tựa hồ sợ y phục có chỗ nào sơ hở.
Cô gái này dáng không cao, chỉ tới vai Quách Bảo Lâm, để tóc đuôi ngựa, mặc áo dây đeo màu vàng nhạt, da không trắng như của Phương Nam, nhưng rất mịn, bờ vai lộ ra ngoài tinh xảo như món đồ sứ, ngực không to, nhưng tương xưng với dung mạo thanh lệ của cô, vòng eo nhỏ nhắn, mặc chiếc quần cộc nhạt màu, để lộ bắp chân nhỏ nhắn.
Về Tĩnh Hải được một ngày mà thằng thú vật kia kiếm đâu ra thứ hàng tuyệt phẩm như thế này? Lâm Tuyền nháy mắt với hắn đầy ẩn ý, cô gái kia thấy vậy cười khúc khích:
- Tiểu Ba, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993693/chuong-12.html