- Cỡ tao với mày chả lẽ lại chỉ bán có chút xíu đó thôi à, tất nhiên phải làm lớn.
Lâm Tuyền gật đầu:
- Chỗ đông người tao đều xem qua rồi, chiều phải đi một vòng nữa, xác định xem đại khái cần bao nhiêu người.
- Đúng đúng, tao với mày là tổ hợp ưu tú của Tĩnh Hải mà, nhưng kiếm người đâu ra? Hay tao đi nói với ông già tao, vay trước 10.000 tiêu tạm.
- Không cần, đây là kinh doanh không vốn, chỉ đủ cho chúng ta làm trong hai tháng thôi, tạm thời kiếm bốn người, canh bốn phía sân bên xe, còn chỗ khác thì để qua vài ngày nữa xem tình hình hẵng nói.
- Mời người ta mà không trả tiền trước thì người ta lấy gì tin chúng ta?
- Chuyện này thì để tao nghĩ cách, mày phải bao hết hoa quả thối trong chợ hoa quả. Còn nữa, lấy nhiều đồng phục từ nhà hàng như thế, chỗ ông già mày không có vấn đề gì chứ?
Quách Bảo Lâm nghĩ một lúc mà không đoán ra đầu óc Lâm Tuyền đang tính toán gì, trong nhà hàng cũng chỉ có bốn người phục vụ, lấy thêm một bộ đồng phục là phải lột trên người bọn họ ra. Có điều Quách Bảo Lâm đang phấn khích về chuyện "tay trắng lập nghiệp", nên hàm hồ đồng ý luôn.
Phương Nam thấy bọn họ bàn bạc cũng hưng phân tham gia:
- Vậy thì tôi làm gì?
Lâm Tuyền nhìn cô, có chút không đành lòng, có điều để bản thân y suốt ngày bào vỏ cắt miếng thì y càng không nhẫn tâm:
- Thời tiết này dưa Ha-mi nẫu một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993688/chuong-10.html