Hai người đang nói chuyện thì Phương Nam rụt rè thò đầu ra:
- Này ... Tôi còn chưa biết tên cậu, phải xưng hô thế nào đây?
Lâm Tuyền tới giờ mới nhớ ra đúng là từ lúc quen nhau tới giờ còn chưa giới thiệu bản thân, hứng thú hỏi:
- Chị không sợ chúng tôi lừa bán mất à?
- Lúc mới lên xe thì rất là quyết tâm, nhưng càng đi xa nhà tôi càng sợ, nghe loa thông báo đến trạm Tĩnh Hải, chân nhũn cả ra, thiếu chút nữa thì khóc rồi, lại còn chuyện kia nữa, nếu không có các cậu tôi đã chẳng biết phải làm sao?
Phương Nam vành mắt đỏ hoe, gượng nở nụ cười thật rạng rỡ:
- Các cậu được mấy tuổi chứ, tôi coi cả hai như em trai mình thôi, còn lừa được tôi à? Chúng ta quen nhau một lúc rồi, cậu phải nói cho tôi biết tên chứ, chỉ biết Quách Bảo Lâm gọi cậu là Tiểu Ba Ba.
Lâm Tuyền chà tay, chen qua bên cạnh Phương Nam vào phòng, bả vai trong chớp mắt chạm vào thứ gì đó mềm mềm, không dám nhìn phản ứng của cô, nói:
- Chị cứ gọi tôi là Tiểu Ba Nhi là được, bọn Quách Tử đều gọi tôi như thế. Đại danh của tôi là Lâm Tuyền, là suối chảy trong rừng, nghe không khí thế lắm.
- Lâm Tuyền, Lâm Tuyền ...
Phương Nam lẩm bẩm tên của y:
- Cái tên rất nhã, hợp với cậu đấy.
- Đọc rất là quái phải không?
Quách Bảo Lâm cũng học Lâm Tuyền chen vào:
Phương Nam tránh sang trước, không để hắn chạm vào mình:
- Làm gì có? Cái tên này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993682/chuong-7.html