Quách Bảo Lâm thời cao trung thuê phòng bên ngoài, tiền thuê cũng rẻ, tới giờ chưa trả lại, hắn chẳng mấy khi ở đó, ngược lại đám đồng bọn đem nơi đó thành chỗ ăn chơi phá phách.
Đằng sau trường Nhất Trung của thành phố có mấy chục viện tử tạo hình cổ kính, cánh cửa sắt loang lổ rỉ sét, cây ngô đồng cao ngất tỏa xuống bóng mát xanh biếc. Chiếc Pick up đỗ ở bên ngoài viện tử, người vừa bước vào bóng cây, dường như tới một thế giới mát mẻ.
Chủ nhà dựng một gian phòng trái qui định ở hậu viện, căn phòng này một tháng tiền thuê chỉ có 200 đồng, còn bao gồm cả hậu viện trong đó, có thể coi là chỗ tốt giá rẻ rồi.
Tiếng khóa kêu đánh "tách" một cái, tựa hồ đẩy người ta vào thời gian hoan lạc, mùi dịch thể nam nữ hoàn trộn với mùi ẩm mốc và mùi thức ăn thiu thối để lâu ngày ập tới, Lâm Tuyền bịt lấy mũi, thiếu chút nữa ném luôn cả chìa khóa xuống mặt sàn gạch.
- Mày vẫn đem chìa khóa cho đôi cẩu nam nữ đó à, phòng này còn sống thế chó nào được.
Lâm Tuyền bực dọc chửi um lên, đồng thời cũng e ngại sự kiện vừa nãy cộng thêm tình hình này khiến Phương Nam không an tâm:
Quách Bảo Lâm đứng ở bên cạnh, chắc là sớm dự liệu được chuyện này rồi, hết sức phổi bò còn cười khì khì:
- Có mùi nữ nhân vào là hết ngay, giống như phun thuốc khử trùng ấy.
Phương Nam che mũi đi vào, nhìn mặt cô đỏ như máu, hẳn là ngửi ra được mùi đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993678/chuong-5.html