Cái gọi là hạnh phúc
Là ở trong nhân thế huyên náo
Vẫn nghe thấy thanh âm của tình yêu
Là trong hồng trần cuồn cuộn
Vẫn đang thấy màu sắc tình yêu
Cái gọi là tình yêu
Là nhân gian bất diệt
Thanh âm đơn thuần mà ôn nhu
Là cố ý gần nhau
Không để lỡ màu sắc của thanh xuân.
Giữa trăm hoa đua nở là một mảnh cỏ xanhmượt, giữa mặt cỏ là một cái thảm hồng thật dài, phía cuối thảm đỏ làmột cái ‘bục giảng’ thật lớn mà trắng noãn kỳ lạ, phía sau lưng là mộttấm màn màu đỏ thẫm, chính giữa là một đôi chữ tình yêu thật to, quanhthân là một vòng hoa hồng đệp tiên diễm, mà hai bên là chữ hỉ thật to,sân khấu bốn phía rải đầy hoa tươi, thật sự là cực kỳ tươi đẹp, cuốithảm hoa hồng là một cổng hoa tươi màu trắng, ghế dựa hai bên thảm hồnglấy màu trắng làm nền.
“Oa…. Thật đẹp, rất thần kỳ, bổn vươngchưa bao giờ biết nguyên lai hôn lễ cũng có thể thú vị như vậy, mẫu hậu, người nói có phải hay không, thực mới mẻ? Chậc chậc…. Rất…. Khó khăn để hình dung, chậc chậc….” Trước một hàng ghế màu trắng, một nam tử tuấnmỹ ngạc nhiên nhìn xung quanh, không ngừng mà tán thưởng nói, kích độnglôi kéo một phụ nhân ung dung đẹp đẽ quý phái tuổi hơn năm mươi lại vẫnduyên dáng như cũ ngồi bên cạnh hắn.
“Dật nhi, thân là vương gia như thế nào có thể không ra thể thống gì như vậy?” phụ nhân được gọi là mẫu hậu tráchcứ nam tử tuấn mỹ liếc mắt một cái, giáo dục nói, nhưng mắt đẹo của nàng lóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-su-vuong-phi/1625250/quyen-3-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.