“Di? Đi đâu vậy?” Khi Ngụy Tử Tề tiến vào trướng chỉ thấy Ngạo Quân vẻ mặtluôn luôn đạm mạc lại lo lắng tìm khắp chung quanh, trong miệng còn thìthào tự nói.
“Mạc công tử.” Thấy tiến vào lâu như vậy, mà người nào đó vội vã tìm vật này nọ còn không tự biết, Ngụy Tử Tề chỉ có thể lên tiếng kêu. Nhưng NgạoQuân bừng tỉnh như không nghe thấy, vẫn như cũ cúi đầu tìm, nơi nơikhông biết bao nhiêu vật bị nàng quăng bay ra.
“Ngụy tướng quân, ngươi đã đến rồi?” Một bên Nguyệt Oánh đột ngột nói.
“Ách? Ngươi…… Mạc cô nương, Mạc công tử đang tìm cái gì?” Nguyên lai nộitrướng này còn có một người! Nhưng hắn lại một chút cũng chưa chú ý tới, hắn chỉ có thấy Mạc Quân một thân trắng noãn kia.[ Trong mắt hắn chỉ có y ]
“Nga, Nguyệt Oánh cũng không biết, mới sáng sớm thức dậy, đã thấy ca rất sốtruột đi tìm, ta muốn giúp, nhưng ca lại không nói cho ta biết hắn đangtìm cái gì? Nguyệt Oánh cũng chỉ có thể đứng ở đây.” Nhìn thoáng quaNgạo Quân đang bận rộn, Nguyệt Oánh thở dài:“Xem ca cứ gấp như vậy, vậtkia nhất định đối với ca rất trọng yếu, nhưng Nguyệt Oánh thật vô dụng,cái gì cũng không thể giúp.”
“Mạc cô nương……” Ngụy Tử Tề vừa muốn nói gì, đã thấy người nào đó đang bậnrộn đột nhiên ngẩng đầu lên, trong miệng thì thào:“Chẳng lẽ rơi tạikia?” Nói xong liền đi ra ngoài.
“Các ngươi như thế nào lại ở đây?” Vừa quay qua, mới phát hiện nội trướngcủa nàng khi nào có tới hai người, hơn nữa cùng vẻ mặt nghi hoặc nhìnchằm chằm nàng.
“Ca, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-su-vuong-phi/1625171/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.