Lúc Trần Kinh sắp bước vào quán trà Lâm Giang, di dộng vang lên, hắn thấy tên Phương Uyển Kỳ.
- Ai nha, trưởng phòng Trần, trong một đêm nổi danh! Sao nhiều báo chí nhớ đến vậy? Truyền thông không tồi, là thật sao?
Phương Uyển Kỳ nói, cô vẫn sắc bén, giống như súng máy nổ liên tiếp.
Trần Kinh thở dài một tiếng, nói:
- Có phải vui mừng khi người gặp họa! Hình tượng cả Lễ Hà đều bị nhóm truyền thông đó hủy hoại, một câu nói của tôi, không hiểu đầu cơ biến thành cái dạng gì? Đúng là đầu cơ quá đáng đi!
- Chính trị thôi, đều là dơ bẩn, tôi nhất quán cho rằng như vậy. Ồ, đúng rồi! Nếu không có tin tức gì, tôi cũng muốn đưa tin!
Phương Uyển Kỳ nói.
Trần Kinh co rút khóe miệng:
- Không thể trả lời! Không dám quên thân phận phóng viên, điều này tôi sẽ không quên!
- Được, Trần Kinh! Được! Đừng quên là nhân viên của tôi, nếu không tôi khấu trừ tiền lương!
Phương Uyển Kỳ có hơi thẹn quá hóa giận.
- Được rồi, được rồi, yêu cầu thế nào liền như vậy! Tôi hiện tại đang phải đi gặp lãnh đạo...
- Lãnh đạo gì? Tôi nghĩ anh muốn cùng bạn gái anh anh em em đi?
Phương Uyển Kỳ nói.
- Tùy cô nghĩ, nếu không có chuyện gì, tôi ngắt điện thoại đây!
Trần Kinh uy hiếp.
- Tính tôi vậy!
Phương Uyển Kỳ tức giận nói:
- Tôi gửi anh mail, trong đó có kịch bản quảng cáo rất khó giải quyết! Giúp đỡ một chút đi! Tôi chỉ có mấy kịch bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-sach/2346406/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.