Trần Kinh biết rằng Hồ Duyệt gặp một chút phiền toái, nhưng hắn không ngờ rằng sự tình lại nghiêm trọng như thế.
Ngay lúc Trần Kinh và Hồng Lượng đang ở phía sau uống trà nói chuyện phiếm, phía trước đã truyền đến một tin tức, nói chủ biên Hồ Duyệt bên kia đã xảy ra chuyện lớn.
Trần Đoàn ngay lập tức đứng dậy nói:
- Thú vị, Hồ Duyệt này luôn tự xưng là người phong lưu, đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt đùa giỡn phụ nữ, lần này chơi đùa quá trớn đã để xảy ra chuyện rồi, đi, chúng ta qua đó xem thực hư thế nào?
Trần Đoàn dẫn đầu, Hồng Lượng theo sau, Trần Kinh cũng đi theo sau, mấy người đi thẳng đến một khu phòng riêng xa hoa khác.
Vừa đến bên ngoài, chợt nghe bên trong có tiếng huyên náo hung hăng không dứt, một trận ầm ĩ.
Mấy người bước vào cửa, trong phòng có không ít người, có bảy tám người, Hồ Duyệt ngồi trên sô pha, tay nắm lấy tóc, đầu cúi thấp.
Đối diện với ông ta, là một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi, người trung niên mặc áo sơ mi xanh da trời, trên cổ thắt cà vạt màu đỏ nhạt, hai tay chống nạnh, chỉ vào Hồ Duyệt mắng:
- Lão Hồ, anh không chút kiêng nể, anh nên xét lại tác phong cá nhân của anh một chút.
Nói cái gì “Văn mỹ, mỹ nữ”, tôi nói đây không cho là nhục, còn tưởng rằng vinh quang sao. Nói khá khó nghe, anh đây là ác ý đùa bỡn phụ nữ, là chủ biên của tờ báo quan trọng trong Đảng, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-sach/2345675/chuong-567.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.