Quán rượu đã trang tríxong, nội thất cùng đồ đạc cũng mua đủ, mấy ngày này thực sự là thời gian ĐinhThư Dực vui sướng, hạnh phúc nhất.
Từ Paris, Jeter thúc giục Đinh Thư Dực tiếp nhận case, cô lại lần nữa từ chốinhã nhặn, kiên trì ở lại Đài Bắc.
Jeter sớm tối gọi điện thoại kêu cô: "Chờ cô sạch túi, chớ tìm tôi mà khóc than!"
"Nhữngnăm này kiếm được quá nhiều, ăn mặc tiết kiệm, cũng đủ sống bốn, năm mươi nămrồi." Ngành nghề như kỹ thuật phá dỡ này, nhân tàirải rác đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần làm nhiệm vụ, tiền thuê đều cao đến dọangười.
"Miệngăn núi lở, cô hiểu không?"
"Tôikhông có lười biếng, tôi đã tiếp nhận công việc mới, tính toán muốn về hưu,không muốn làm mấy vụ nổ nữa, nhiều lắm là làm cố vấn thôi."
"Côngviệc mới? Công việc gì?" Cô ngoại trừ việc gây nổ cònbiết làm gì chứ?
"Bartender."
"Bartender?!"Jeter ồn ào: "Côbiết pha rượu sao? Hay chỉ biết uống rượu?"
"Đúngvậy, khi đi học ở Mĩ, tôi rất thích uống rượu, uống đến biết pha rượu luôn."
"Haha ha, thực sự dễ dàng như vậy sao?"
"Haha ha, chính là dễ dàng như vậy đó." Đinh Thư Dực cườigiải thích cho Jeter: "Pha rượu với chế thuốc nổ thực ra không có khác biệtlắm, thêm này thêm nọ một chút, ước chừng phân lượng, bỏ vào bình pha rượu lắclắc, bùm một cái liền cho ra ly đồ uống, chỉ cần nhớ kỹ thành phần là được!"
Jeter thở dài. "Thiếucô là tổn thất lớn cho nghề này. Cô học hơn phân nửa là công nghệ sinh hóa, côcam lòng bỏ không sao?"
"Tôikhông cảm thấy vậy, hiện tại tôi rất vui vẻ."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-ruou-nho-yeu-nhau/32533/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.