"Cởi quần đi." Âm thanh đạm mạc, đột nhiên vang lên ở bên tai mọi người.
"Oanh" một tiếng, đem đầu óc mọi người đập một cái, cơ hồ đã quên nguyên nhân chính mình tới.
Cởi.. Cởi.. Quần! Vì cái gì muốn cởi quần?
Nhưng mà ngay sau đó.
"Cô nói cái gì?"
Mộc Lân rõ ràng nghe được thanh âm nghiến răng nghiến lợi của nam nhân kia, cặp mắt kia đen trầm như vực sâu lốc xoáy cùng âm lãnh, trên mặt đã sớm đen như than.
"Các cậu, không phải tới tìm thầy trị bệnh?" Vẫn chưa thèm để ý đến mặt đen của nam nhân, hai tròng mắt thanh triệt của Mộc Lân khẽ nâng, nhàn nhạt nhìn về phía một đám người, "Vẫn là nói, không chuẩn bị trị?" Ánh mắt đạm mạc quét về phía vết thương của nam nhân.
Nam nhân hừ lạnh suy nghĩ muốn đứng lên, còn chưa nói chuyện, liền bị hai gã đang đỡ người của hắn cấp ngăn chặn, hai người nhìn Mộc Lân, gật đầu điểm như là trống bỏi. Hiện tại, bọn họ không còn lựa chọn.
Độc Y không thể đắc tội, đắc tội, không ngừng là đội trưởng, ngay cả bọn họ có lẽ liền thật là không thấy được mặt trời của ngày mai.
Thật là lặng yên không tiếng động bị độc chết cũng không biết.
Cho nên, bọn họ chỉ có thể chọn đắc tội lão đại nhà mình, cùng lắm thì đến lúc đó bị phạt huấn luyện nhiều vài lần thôi. Cùng tánh mạng của lạo đại nhà mình so sánh thì cái gì đều không quan trọng.
Một đám người trên mặt có chút bất đắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725227/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.