Như suy tư gì gật gật đầu, Mộc Lân lại một lần nói: "Nếu có thể, giúp tôi hỏi thăm một chút, người xuống tay với cha cậu, rốt cuộc là ai."
Cô cần thiết biết!
Mộc Lân đáy mắt có chút rét run, có lẽ từ nơi này, có thể thám thính đến một ít, những sự tình mà cô muốn biết.
"Tôi đã biết." Trương Minh Triết gật đầu; tuy rằng không biết Mộc Lân vì cái gì muốn biết này đó, nhưng là có một chút lại có thể xác định, Mộc Lân, sẽ không thương tổn bọn họ.
"Cảm ơn." Mộc Lân đối với cậu ta gật đầu, hứa hẹn, "Yên tâm, tôi muốn biết chuyện này, đối với các người tới nói, hẳn là chỉ có chỗ tốt; nếu lần sau lại đụng vào đến, các người có thể trực tiếp tới tìm tôi, làm thù lao, coi như, tôi thiếu mọi người một ân tình."
"Ngạch.. được" Trương Minh Triết vi lăng, ngay sau đó cười đến có chút bất đắc dĩ.
Tuy nói người này ân tình làm cậu tâm động.
Nhưng là!
Cậu căn bản là không nghĩ tái ngộ tới được không! Bất quá, Mộc Lân nói như vậy, cậu nhưng thật ra cảm thấy lần sau lại đụng vào đến loại sự tình này, cũng không tính cái gì; nói vậy ông nội cậu nghe được Mộc Lân lời này, hẳn là sẽ thực vui vẻ.
Tuy rằng, cậu cũng không biết Mộc Lân vì cái gì muốn nhúng tay chuyện này, nhưng là cậu nghĩ, chờ đến Mộc Lân chính mình muốn nói, thì sẽ nói cho bọn họ.
Khác, cậu cũng lại không quá nhiều hỏi thăm làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725143/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.