Cậu.. nhịn.
Nghĩ đến người trong nhà dặn dò, Tiết Kiến Binh thật chịu đựng nhẫn nhịn tới; sống đến lớn như vậy, thật đúng là không có ai có thể làm cậu nhẫn nhịn đến nông nỗi này.
OK, cùng lắm thì về sau chờ xem.
Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, tuy rằng không thể đắc tội Mộc Lân, nhưng là kiếm chuyện với mấy người Cảnh Hữu Lam, cậu vẫn là không ngại.
Thấp thấp hừ hừ, liền mang theo thủ hạ chó săn rời đi.
Đoàn người đi rồi, những người xem nào nhiệt cũng về vị trí của mình, một vài người trên mặt lập loè đáng tiếc; rốt cuộc bọn họ còn tưởng rằng, có trò hay có thể nhìn.
Một hồi khói thuốc súng, cứ như vậy bình ổn, tổng cảm giác có chút quái dị.
* * *
"Mộc Lân, cô vừa mới nói câu nói kia, thật là đủ tuyệt, tôi xem Tiết Kiến Binh sắc mặt từ vàng biến hồng, hồng biến xanh, quả thực, không cần quá đẹp." Nhìn Mộc Lân, Dương Việt Bân đầy mặt vui sướng khi người gặp họa, đương nhiên, cậu nói rất đúng, nhưng tuyệt đối không phải nói đối phương lớn lên đẹp; rốt cuộc gương mặt Tiết Kiến Binh kia tuy rằng nhìn kiên cường, nhưng là tuyệt đối không có cậu đẹp.
"Tôi nói chính là lời nói thật." Nghe được Dương Việt Bân nói, Mộc Lân trên mặt xẹt qua vô tội, cô vốn dĩ liền không quen biết cậu ta, đương nhiên, cũng liền không cần phải thấy cậu ta.
Huống chi, người của cậu ta thiếu chút nữa liền hất cô một thân, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725046/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.