Cổng bệnh viện.
Mộc Lân: "Bác Tống, nơi này cháu cũng quen đường, để cháu tự đi vào liền được rồi."
Tốt xấu nơi này cũng xem là chỗ làm lâm thời của cô.
"Cũng được." Tống Kỳ không có cự tuyệt, đến khi nhìn Mộc Lân đi vào bên trong, mới chậm rãi lái xe rời đi.
Mộc Lân đi vào phòng cấp cứu.
"Bác sĩ Mộc?" Nhìn đến Mộc Lân, những bác sĩ hộ sĩ tất cả đều vô cùng ngạc nhiên nhìn cô, "Cô như thế nào sẽ tại đây?" Viện trưởng không phải nói bác sĩ Mộc chạy đi làm quân y sao? Lúc biết tin tức này bọn họ còn ở suy đoán, bác sĩ Mộc sợ phiền toái như vậy cư nhiên sẽ nguyện ý đi làm quân y, cái loại khổ này cũng không phải là người bình thường có thể chịu được.
Ở quân khu bệnh viện bác sĩ cùng hộ sĩ có đôi khi cũng sẽ bị kéo đi công tác ở bên ngoài, cho nên tương đối mà nói, rất nhiều người cũng đều kiến thức qua một số tình huống ở quân doanh.
Mộc Lân đối với bọn họ gật gật đầu, hỏi: "Mọi người vừa mới có phải mới tiếp nhận một bà lão, người đưa bà ấy lại đây là vài người quân nhân". Đây là một kí hiệu dễ dàng nhận ra.
"Có phải giống như quần áo cô đang mặc hay không?" Nhìn đến Mộc Lân quá ngạc nhiên, lúc này mới phát hiện Mộc Lân đang mặc chính là quân trang màu xanh lục. Thật là.. Soái ngây người!
Mộc Lân gật đầu.
"Đã tới rồi, hiện tại đang ở chỗ bác sĩ Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725001/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.