Ánh mắt chợt lóe, Cảnh Thần cảnh giác tránh thoát; ngân châm từ trên mặt cách đó không xa gào thét mà qua, cái này làm cho Cảnh Thần thậm chí có chút ảo giác, nha đầu này, không phải là tưởng huỷ hoại dung mạo của anh đi.
Ý tứ đây là cô ấy không thích gương mặt này của anh?
Chỉ có thể nói, Cảnh Thần bạn học, bạn suy nghĩ nhiều, bất quá chính là thuận tay thôi.
Đương nhiên, đối với gương mặt tuấn tú này của Cảnh Thần, Mộc Lân cảm thấy, chính mình kỳ thật vẫn là khá thích, nhìn thư thái cũng đẹp mắt.
Đối với thứ tốt đẹp sự, ai có thể không thích.
Khi Cảnh Thần đi vào doanh trướng, bên trong bốn người sớm đã đứng dậy, xuống giường, cảnh giác nhìn anh ta.
Trướng mành còn chưa khép lại, thân hình cao lớn dưới ánh trăng tràn ngập lại có vẻ dị thường.. Thần thánh, nhưng mà mấy người Dư Kiều thấy không rõ gương mặt kia; đương nhiên, trừ Mộc Lân.
Chỉ là liếc mắt một cái, Cảnh Thần liền biết, Mộc Lân, có thể nhìn đến mình.
Xem ra, cô ấy cũng có thể đêm coi.
Đối với phát hiện này, Cảnh Thần tỏ vẻ thật là khá tốt.
Nhìn đến Cảnh Thần, Mộc Lân đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó bật cười, "Là anh" anh không phải nói đã đi rồi, hiện tại lại xuất hiện ở trước mặt, người này, là quỷ.
Không nói gì, Cảnh Thần không chút do dự hướng về Mộc Lân công kích tới.
Không có biện pháp, đây là mục đích của anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724955/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.