Kỷ Tử nghiêng đầu tỏ vẻ không biết, Mộc Lân tâm tư nó rất nhiều thời điểm đều là đoán không được; vì sao, quá chuyển biến! Chính là có đôi khi bạn cho rằng cô ấy chuyển biến thì cô ấy lại cố tình là một đường thẳng, tương đương đơn giản.
Quả nhiên.
Mộc Lân nhìn Kỷ Tử, cười khẽ, "Kỳ thật tôi cũng không biết, chỉ là đột nhiên tưởng tiến vào một chút, thuận tiện nhìn xem, có thể hay không tìm được một ít đồ vật." Đi vào rừng sâu bên trong, Mộc Lân mới có cảm giác ở gần nhà của mình.
Kỷ Tử lẩm bẩm một tiếng tỏ vẻ hiểu biết.
Những người khác buổi tối nghe thanh âm của rừng sâu cảm thấy khủng bố, nhưng mà bọn họ lại bất đồng, bọn họ chỉ biết cảm thấy an tâm, bởi vì đây mới là bọn họ quen thuộc.
"Xem ra, là có thu hoạch ngoài ý muốn." Nhìn quét chung quanh, Mộc Lân ánh mắt cuối cùng lại ở ngọn thảo dược mọc trên một gốc cây, bước nhanh đi lại gần nó, thật cẩn thận đem nó nhỏ lên.
Đây là cái gì? Kỷ Tử nghi hoặc mà hỏi.
"Cái này kêu 'doanh nguy thảo', gần nhất tôi muốn luyện chế một loại độc, nếu có thêm nó, hiệu quả sẽ tốt." Căn cứ trong y thư Mộc Giác để lại cho Mộc Lân thảo dược này, không nên sinh trưởng ở địa phương này mới đúng.
Bất quá không sao cả, dù sao hôm nay có thể tìm được nó, là một việc may mắn.
Kỷ Tử gật đầu.
Nó còn tưởng rằng Mộc Lân xuống núi đều mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724910/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.