Lâm sơn hai người đi rồi, Cảnh Hữu Lam nhanh chóng chạy đến.
"Không có việc gì đi?" Nhìn Dư Kiều, Chu dịch thần đáy mắt lo lắng khó nén.
Dư Kiều lắc đầu, "Không có việc gì, Mộc Lân đã giúp tôi xem qua." Hiện tại thậm chí đều không có cảm giác đau lắm, Dư Kiều trong lòng suy tư, có lẽ là do viên thuốc Mộc Lân vừa mới cho cô dùng khi nãy.
Giống như thuốc lần trước cô ấy cho bà nội cô dùng hiệu quả trị liệu tốt cực kỳ, hiện tại bà nội so với trước kia tốt hơn rất nhiều, bây giờ Dư Kiều đã không còn lo lắng.
Chu dịch thần gật đầu, "Vậy là tốt rồi." Mộc Lân ra tay, nhất định không có vấn đề.
Mặt khác hai người đi đến đem Diệp Tích Văn cùng Hạ lạc du nâng dậy, Dương Việt Bân ý cười doanh doanh nhìn Diệp Tích Văn, "Như thế nào, có cái gì tâm đắc hay không, tôi có thể chăm chú lắng nghe nga."
"Nói cái quỷ." Bá một chút đứng lên, Diệp Tích Văn mặc kệ cậu ta, hướng về những người khác đi đến, không có chú ý tới sức lực của mình lúc này đã khôi phục.
Cảnh Hữu Lam nhìn Mộc Lân, nói: "Có lẽ vừa mới, hẳn là làm ba cô gái đi đuổi theo, chúng tôi lưu lại." Kia bọn họ liền sẽ không bị thương như vậy nghiêm trọng.
Mộc Lân còn chưa nói chuyện, bên cạnh Dư Kiều liền đã nói tiếp, nói: "Tôi thực may mắn lưu lại người là chúng tôi." Làm các cô học được một khóa, chịu như vậy tiểu thương, thực đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724880/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.