Đi ra khỏi văn phòng Cục trưởng Trương sâm vốn định tới cửa nhìn xem đội ngũ Mộc Lân đã tới chưa, vừa mới đi đến, liền gặp được một đám bình mới từ trên xe xuống tinh thần phấn chấn
Tinh thần diện mạo xác thật không tồi, nhìn so ảnh chụp càng thoải mái.
Rốt cuộc ảnh chụp, là nhập ngũ thời điểm chụp, cùng hiện tại so sánh với giống như thay hình đổi dạng.
Ánh mắt ở Cảnh Hữu Lam trên mặt xẹt qua, Trương sâm lúc này đã nhìn không thấy trên mặt cậu ta bất luận bóng dáng đã từng là kia hoa hoa đại thiếu, có chỉ còn trầm ổn.
Xem ra, quân đội xác thật là một chỗ tốt.
"Trương phó cục." Đi lên bậc thang, nhìn Trương sâm, Tiết Kiến Binh nhướng mày.
Bọn họ này xem như lại gặp mặt đi.
Đã từng có đàn em của cậu phạm vào chút việc nhỏ, cho nên Tiết Kiến Binh ở trước khi tiến vào bộ đội đã xuất nhập qua nơi này một lần, khi đó người tiếp đãi đó là cảnh sát nhân dân trước mặt này.
Lại nói tiếp, anh ta là cảnh sát nhân dân, mà cậu hiện tại cũng coi như là nhân dân đội quân con em, như vậy xem ra, còn xem như anh em.
Tiết Kiến Binh nhớ rõ, người này kêu Trương sâm, là nơi này phó cục; cậu nhớ rõ, ngày đó anh ta không cho cậu chút mặt mũi nào, tuy rằng cuối cùng vẫn là đạt tới mục đích của chính mình; bất quá, cậu rất thưởng thức tính tình ngay thẳng của anh ta.
"Không thể tưởng được Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724857/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.