Khách sạn Lăng Giác.
Phòng trong, Dư Kiều cứ như vậy ngốc lăng lăng đứng ở nơi đó, rất lâu sau đó, cũng chưa động đậy.
Anh thích em.
Lúc này trong óc của Dư Kiều trừ bỏ mấy chữ này, cũng không còn bất luận thứ gì khác nữa, cứ như vậy đưa lưng về phía cameras, bộ dáng như chịu đả kích của Dư Kiều xem ở trong cameras, không nhìn ra chút dấu vết diễn kịch nào.
Duỗi tay chậm rãi xoa ngực mình, Dư Kiều lần đầu tiên cảm giác được tim mình đập nhanh như vậy
Ôm đầu gối, khóe miệng Dư Kiều cong lên một độ cung, thực mỹ; không có đẹp nhất, chỉ có càng đẹp.
Giờ khắc này, Dư Kiều nhớ lại khoảng thời gian cả hai ở chúng, nghĩ mỗi một lần cậu ấy ra tay trợ giúp cùng quan tâm mình, đột nhiên phảng phất như nghĩ thông suốt; nhưng mà ngay sau đó, độ cung nơi khóe miệng rồi lại ở trong nháy mắt thu liễm.
Cô không nên nghĩ nhiều.
Trước bàn tiếp tân.
Bà chỉ khách sạn nở một nụ cười hảo ngoạn, không thể tưởng được thế nhưng còn có thể nhìn đến một hồi trò hay như vậy.
Nam sinh kia thật thích nữ sinh này đi, từ lúc bắt đầu có thể nhìn ra được tới, nhưng là, vì sao lại muốn đẩy ra? Điểm này, bà chủ vẫn không thể nghĩ thông suốt.
Nhưng mà có một chút lại có thể hoàn toàn khẳng định, nam sinh này vẫn là rất non.
Ở thời đại này, thật đúng là một chuyện tương đương thú vị.
Muốn bộ dáng có bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724825/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.