Quả nhiên, bọn họ hiện tại là bị vứt bỏ.
Có tức phụ đã quên huynh đệ, bọn họ giờ mới biết được, đầu nhi nguyên lai cũng có tiềm lực này thật đúng là.. Trẻ nhỏ dễ dạy.
"Trước khi đội trưởng tới, mọi người tự mình huấn luyện, tiếp tục!" Cá Mập Đen đi đến trước mọi người lạnh lùng nói.
Một đám này, đội trưởng cưới vợ, cậu như thế nào cảm thấy họ càng để tâm hơn đội trưởng nữa.
Chim Ưng: Kia là cần thiết! Có câu nói là, nước phù sa không chảy ruộng ngoài.
Ngay sau đó.
"Vâng!" như sói tru một tiếng, mười phần tinh thần, mấy chục cân trên người giờ khắc này cơ bản không tính là gì, ngọn lửa hừng hực quật khởi.
Khi Cảnh Thần đi vào sân huấn luyện, nhìn đến Chim Ưng một đám như ăn thuốc kích thích vậy, anh nhướng mày khó hiểu.
Đàn tiểu tử thúi này, có phải lại làm chuyện gì xấu!
* * *
Bốn ngày nghỉ đã qua đi hai ngày, hai ngày này Mộc Lân vẫn luôn đều ngốc trong phòng nghiên cứu giải dược của tâm chi mộng ảo, đến nỗi hai con vật ở bên ngoài trông cửa, mỗi ngày trừ bỏ đánh nhau cũng chỉ cắn xé nhau mà thôi.
Ngày hôm qua Kỷ Tử đã bị bạc cắn vài cái, trong phút chốc lại lãng phí không ít giải dược, quả thực chính là đem giải dược thành đường đậu mà ăn a.
Mộc Lân tỏ vẻ, giải dược này, nguyên bản chính là chuyên môn phối trí ra cho hai vật này chơi, miễn cho Kỷ Tử có ngày thật Bạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724798/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.