Tôn Thanh Hà quát lớn một tiếng:
- Tới rất hay!
Lời còn chưa dứt, kiếm chiêu chưa xuất, thậm chí ngay cả sách lược phương pháp ứng phó hóa giải một kiếm kia của Quan Thất vẫn chưa nghĩ ra, hắn đã không quan tâm mọi thứ, bất chấp tất cả, nghênh đón kiếm khí, phản công Quan Thất.
Khí thế của hắn như cầu vồng, còn mạnh hơn cả kiếm khí.
Mọi người đều ngơ ngẩn, cũng ngây người.
Chưa ai từng thấy loại tình cảnh này, cách đánh như vậy.
Võ công của Mễ Thương Khung cao đến xuất thần nhập hóa. Quan Thất lại là một chiến thần, chiến cuồng, chiến ma.
Nhưng Tôn Thanh Hà lại hoàn toàn không cần mạng, hắn dùng kiếm đấu kiếm, dùng khí đấu khí, dùng gan đấu gan, dùng mạng đổi mạng.
Kiếm pháp của hắn chỉ có một chữ “đấu”.
Thẳng thắn mà nói, muốn đối phó với kiếm khí của Quan Thất, Tôn Thanh Hà hoàn toàn chẳng có cách nào.
Hắn không đối phó được kiếm và khí của Quan Thất.
Dù sao cũng không tránh được, không ngăn cản được, vậy tại sao hắn không liều mạng?
Liều mạng một phen.
Kiếm của hắn từng rơi vào trong tay Quan Thất, hiện giờ lại trở về trên tay hắn.
Kiếm của hắn tên “Sai”.
Dù sao đời người cũng khó tránh khỏi làm rất nhiều chuyện sai, đi rất nhiều đường sai, hôm nay cho dù lại sai thêm một lần thì có ngại gì.
Sai thì đã sao?
Cứ sai thêm một lần đi.
Do đó hắn đánh ra một chiêu “Nộ Kiếm Cuồng Hoa”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114273/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.