Chỉ nghe Quan Thất lạnh lùng nói:
- Ai dám hại ngươi? Chỉ cần ta ở đây, sẽ không ai dám động đến ngươi.
Chu Nguyệt Minh nói:
- Quan thánh Chủ thần công cái thế, thiên hạ đệ nhất, ngài ở đây dĩ nhiên là không ai dám đụng đến ta. Nể mặt của ngài, có lẽ nhất thời cũng không dám đụng đến ta. Nhưng khi ngài rời khỏi thì sao? Ta nói ra bí mật của bọn họ, tố giác ẩn tình của bọn họ, ngài nghĩ bọn họ sẽ bỏ qua cho một kẻ đáng thương như ta sao? Ta không phải không nói, mà là không dám nói.
Quan Thất vừa nghe liền lớn tiếng nói:
- Ngươi đừng sợ, cứ nói đi. Ta có ở đây hay không cũng vậy, ai dám động đến ngươi chính là động vào họ Quan ta, Quan Thất ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn.
Y vừa nói câu này, Chu Nguyệt Minh lập tức mặt mày hớn hở. Mọi người không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau, thương tiếc cho Quan Thất. Vô Tình còn không kìm được than một tiếng.
Chỉ có Tôn Thanh Hà hừ lạnh nói:
- Một người nửa điên, lời nói không đáng nhắc đến, chính hắn cũng chưa chắc làm chủ được, làm chuẩn được.
Kiếm của hắn bị Quan Thất đoạt đi, còn tiện tay thi triển ra “Ý Mã kiếm pháp” của hắn, hơn nữa uy lực càng lớn, thân pháp càng kỳ, tâm tình của hắn nếu tốt mới là kỳ lạ.
Không ngờ câu này vừa nói ra, lại khiến cho Chu Nguyệt Minh “thừa cơ hội”, tiến thêm một bước dùng lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114261/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.