Quan Thất dĩ nhiên đáng sợ.
Y đã không còn là người, mà giống như thần.
Một vị thần giết chóc, sát thần.
Một chiến thần ngay cả thần linh cũng dám giết.
Mặc dù sát khí của y lớn nhất, nhưng y vẫn không phải là người khó đề phòng nhất.
Minh thương dễ cản, ám tiễn khó phòng (thương ngoài sáng dễ ngăn cản, tên trong tối khó đề phòng).
Quan Thất phóng khoáng rộng rãi, đi thẳng về thẳng, dám đánh dám liều, muốn chết muốn sống, y đương nhiên là “minh thương”.
Thực ra “minh thương” cũng không dễ cản, nhưng “ám tiễn” được “minh thương” che chở tập kích thì lại càng không dễ đề phòng.
“Ám tiễn” là ai?
“Nó” không phải là người, mà thật sự là “tên”.
“Tên” gì?
“Nhãn Tiễn” (mắt tên).
“Nhãn Tiễn” này vẫn đến từ Địch Phi Kinh.
Sau khi Địch Phi Kinh nhướng mắt, tổng cộng đã nhìn hai lần, cũng “phát” hai chiêu, một đao một tên.
“Đao” là phát ra với Quan Thất, “tên” lại là phóng ra với Chu Nguyệt Minh.
Chu Nguyệt Minh vốn không ngờ Địch Phi Kinh lại đột ngột, cũng ngang nhiên công kích hắn như vậy, cho nên lúc Địch Phi Kinh vừa nói chuyện vừa nhìn về phía hắn, hắn cũng vừa giật mình vừa nhìn về phía Địch Phi Kinh.
Vừa nhìn nhau liền cảm thấy mắt đau, giống như bị kim đâm.
Trong nháy mắt này, Chu Nguyệt Minh không chịu được nhắm hai mắt lại.
Cũng trong nháy mắt đó, Quan Thất đã lao tới, đánh tới.
Quan Thất dùng một tay bắt lấy hắn, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114256/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.