Y mất hứng.
Y giận.
Nàng không đi cũng không cần miễn cưỡng như vậy!
Y lại không hỏi nàng.
Nhưng Lý Sư Sư lại phát hiện y không cao hứng, hơn nữa còn phát hiện rất nhanh.
Có lần, nàng kéo kéo tay áo của y, linh hoạt và khéo léo giống như một con mèo nghiêng đầu nhìn bọ ngựa giơ càng đi qua:
- Này, hay là chúng ta đi đến phạm vi thế lực của hai đảng Phát Mộng một chuyến?
- Không đi.
- Tại sao?
- Có gì hay mà đi.
Lý Sư Sư cười, nghiêng mặt từ một góc độ xinh đẹp bên dưới quan sát y:
- Ngài giận à?
Ngoại trừ y, Lý Sư Sư còn có Trương Tiên, Cổ Dịch, Tần Thiếu Du, Chu Bang Ngạn, Tôn Công Điệt, thậm chí là hoàng đế Triệu Cát…
Tuyệt đối không thể nhịn được.
Mình có vai vế gì?
Y càng không thể chấp nhận có lúc Lý Sư Sư lại vô tình nói ra những lời này:
- Lúc tôi mới quen Thiếu Du, y đã danh lừng thiên hạ, là tài tử phong lưu nổi danh. Nếu y khen ngợi tôi như vậy, nói gì trước tiên cũng phải lấy lòng y, nắm lấy rồi tính sau.
Đó là lúc Lý Sư Sư và Thích Thiếu Thương nói đến chuyện tình cảm trước kia, nhất thời buột miệng nói ra.
Lúc nghe được những lời này, Thích Thiếu Thương chỉ cảm thấy giống như trong dòng sông chợt có cát đá, lại cẩn thận nghiền ngẫm, nhất thời cực kỳ phản cảm đối với câu này.
Hóa ra nàng là vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114211/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.