Một đóa tường vi một thanh kiếm.
Y, áo trắng như tuyết, một mình, vượt qua mái ngói, một đường thăm hoa gõ trăng đến tìm nàng.
Ánh trăng trong vắt, nhưng lạnh.
Ánh đèn nhẹ nhàng, lại ấm áp.
Đạp lên ánh trăng, Thích Thiếu Thương cầm hoa, cuối cùng nhìn thấy ánh đèn treo ở Huân hương các, tầng thứ ba của Túy Hạnh lâu, hẻm Tiểu Điềm Thủy.
Đó là nơi cư ngụ của Lý Sư Sư.
Lầu nhỏ lưu luyến, đèn lập lòe, người thương tiếc.
Một ngọn đèn như hạt đậu, nhưng lại sưởi ấm một trái tim lãng tử, hoang liêu đã lâu của Thích Thiếu Thương, khiến y sinh ra cảm giác về nhà.
Nếu thật sự là nhà, vậy thật tốt!
Trong suy nghĩ của lãng nhân hiệp khách, dường như chỉ có lưu lạc và quyết chiến.
Thực ra lãng hiệp cũng biết mệt mỏi, khi đó kẻ lãng tử dù có bất kham cũng sẽ sinh ra ý niệm lập gia đình.
Trong suy nghĩ của phần lớn mọi người, nhà còn quan trọng hơn là nước.
Quốc gia là việc công, việc chính, không có nước ổn định, nào có nhà ổn định?
Có điều, quốc gia đại sự, sức của thất phu, dũng của trượng phu, thường thường không thể nhúng tay, khó có cơ hội xoay chuyển.
Nhà lại bất đồng, đó là chuyện riêng, chuyện bên mình, chuyện sinh hoạt hàng ngày, lại là gần gũi, đặc biệt cảm nhận, thể nghiệm được.
Nếu không phải vì giữ gìn gia đình ấm áp, cần gì phải quên mình đi bảo nước vệ dân?
Do đó việc nhà quả thật xếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114206/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.