Gia Cát tiên sinh đang chờ hoàng đế tới hỏi y.
Triệu Cát quả nhiên đã triệu kiến y.
Gia Cát tiên sinh cáo bệnh không dậy, chỉ uể oải hỏi sứ giả (đó là “Phiên Vân Phúc Vũ Thiểm Điện Thủ” Chu Diêm Bình, một trong năm “hồng bào thị vệ” bên cạnh hoàng thượng, cũng là con trai của “Tiếu Kiểm Hình Tổng” Chu Nguyệt Minh):
- Không biết thánh thượng triệu kiến lão thần vì chuyện gì?
Chu Diêm Bình biết người trước mắt này đức cao vọng trọng, cũng lão luyện thành thục, càng đa mưu túc trí, thậm chí cáo già xảo quyệt, đành phải lần lượt bẩm báo những gì hắn biết, những gì không tiện nói thì không nói.
Gia Cát tiên sinh nghe xong liền liếc một cái, nói giống như chỉ còn thoi thóp một hơi:
- Rốt cuộc, hoàng thượng là muốn hỏi lão thần làm thế nào giải quyết Thái Kinh Thái đại nhân?
Chu Diêm Bình cũng không dám suy đoán ý trên, không dám nói “phải”, cũng không dám nói “không phải”, đành nói:
- Có lẽ là vậy.
Gia Cát tiên sinh uể oải phất tay nói:
- Với giao tình của hoàng thượng và tướng gia, một chút hiểu lầm nhỏ thì có là gì? Mà thôi mà thôi, quay đầu đã là quá khứ, sao để người ngoài như ta xen vào được.
Y liền nằm xuống ngủ.
Lúc này Vô Tình liền thay y “mời khách”.
Tức là “mời” khách đi, cũng chính là “đuổi khách” một cách lễ độ.
Chu Diêm Bình không có cách nào, đành phải về cung bẩm báo đúng sự thật với Triệu Cát.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114201/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.