Buổi chiều ngày 8 tháng 3 nhiều năm sau.
Trương Khác ngồi một mình trước bàn làm việc, đang vùi đầu viết cái gì đó, bên cạnh còn cả một đống văn kiện chờ y xử lý, những văn kiện này đều thống nhất là bằng giấy A4, nhưng bọc ngoài bằng màu sắc khác nhau, hoa văn khác nhau.
Dùng chưa tới 10 phút, giải quyết hết chuyện của mình, Trương Khác nhìn đống tài liệu bên tay phải, chỉ biết thở dài mình quá tham lam, giờ phải chịu tội.
Ăn cơm trưa xong, Đường Thanh, Trần Phi Dung lần lượt đi vào thư phòng của Trương Khác, lấy cớ hôm nay là ngày Quốc tế phụ nữ, nhờ y giúp viết một báo cáo, hình như tất cả các cô gái đều thương lượng với nhau rồi, từng người vào một, không hề giáp mặt nhau, cứ một người nói xong, mấy phút sau lại có một người đi vào. Mới đầu Trương Khác vỗ ngực bồm bộp đồng ý hết, ai bảo đó đều là nữ nhân của y, mỗi người yêu cầu xong, còn thêm vào một câu: Nếu anh làm xong, đêm nay muốn gì em cũng chiều.
Đó là một câu nói làm người ta phát huy trí tưởng tượng vô hạn, làm xương khớp Trương Khác nhũn ra, đêm nay anh chỉ có một yêu cầu thôi, đó là tất cả chúng ta... ừm...
Cho nên mới đầu Trương Khác không chú ý tới, vì sao các cô gái lớn nhỏ này đều nói câu cuối cùng không khác nhau bao nhiêu, cho nên đều đồng ý hết. Tới khi năm sáu cô gái đi vào mới tỉnh ra, nhưng lúc đó thành lợn chết không sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823215/chuong-1429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.