Biết chính sách bảo hộ của chính phủ Australia với người Koori, bất kỳ hành vi nào làm tổn hại tới người Koori đều sẽ bị trừng trị nghiêm khắc, Trương Khác nghĩ tới điểm này mới nhờ thủ lĩnh bộ lạc phái người đi đánh lạc hướng những kẻ truy sát.
Dù sao những kẻ truy sát cho dù có sức tưởng tượng đến đâu cũng không ngờ là mình lại có tiếp xúc với những người nguyên thủy này, cho dù cuối cùng tìm được người Koori kia, thì quá nửa cũng nghĩ rằng người Koori đó lấy được đồ trên xe, rồi thuận tay vứt đi ở giữa đường, chứ không phải được ai sai phái, cho dù có tức giận, nghĩ tới chính sách bảo hộ của Austraila cũng sẽ không có hành vi gì quá khích.
Chỉ là nghĩ thì nghĩ như thế, tính thì tính như thế thôi, lo lắng là không thể tránh khỏi, lúc này nhìn thấy người bị khiêng lên từ dưới hồ kia, trong lòng kinh hãi, chẳng lẽ những người kia hung tàn như thế, ra tay cả với người Koori.
Trương Khác vội đứng dậy đi tới, chen vào trong đám đông, nhìn thấy thủ lĩnh bộ lạc quỳ trên mặt đất, ôm người gầy gò kia, mặt đầy nước mắt, cực kỳ bi thương, thì ra đó là một đứa bé trai mới chừng mười tuổi, không phải là người Koori trưởng thành kia, Trương Khác bỗng nhiên thầm thở phào, nếu như bị thương là người Koori kia, thì bằng với y giết người ta rồi, làm sao Trương Khác có thể đối diện với nội tâm của mình được.
Nhìn đứa bé trai tay trái có máu chảy xuống không ngớt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823210/chuong-1427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.