Nhìn thấy thứ đang phát sát long lanh trên đầu người kia, trái tim đang vọt lên tận cổ của Trương Khác quay lại vị trí cũ, người nhũn ra, đừng không vững nữa, loạng choạng mấy cái, nhẹ nhàng đặt Vệ Lan xuống, ngồi phịch xuống bãi cõ, chỉ còn miễn cưỡng giơ tay trái lên.
Người cầm đầu nhìn chăm chăm vào cổ tay trái của Trương Khác, khuôn mặt đen đúa lộ vẻ kinh ngạc, đưa tay sờ lên thứ đeo ở trên trán, nhớ ra một vài chuyện, lí la lí lố nói một tràng, bảo người của mình bỏ vũ khí trong tay xuống.
Đó chính là những người Koori bị tiếng va chạm mạnh vừa rồi thu hút tới, hơn nữa người cầm đầu lại chính là thủ lĩnh bộ lạc đã dùng vòng tay xương thú của mình đổi lấy đồng hồ của Trương Khác. Người Koori là một bộ lạc giữ phong tục nguyên thủy nhất không muốn tiếp xúc với người hiện đại, vị thủ lĩnh bộ lạc này hiển nhiên không có khái niệm đồng hồ đeo tay, cho nên coi chiếc đồng hồ mấy chục vạn gắn kim cương thành món đồ trang sức tinh xảo, đeo ở trên trán mình.
Nhìn thấy Trương Khác và bạn bị thương không còn sức di chuyển nữa, vị thủ lĩnh liền ra hiệu người trong bộ lạc cõng Trương Khác và Vệ Lan đi, Trương Khác phối hợp cả chân tay với miệng bảo họ mang thứ trên xe việt dã đi cùng, thủ lĩnh kia gật gù ra hiệu, một lúc sau thấy hai người lăn hai cái bánh xe trước mặt, trông có vẻ rất thích thú với thứ đồ chơi này. Trương Khác dở khóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823208/chuong-1425.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.