- Tiểu Tiểu, vì Giang Đào, tôi coi cô như người mình, cho nên chuyện này không dấu cô. Đợi xong việc rồi, tôi có thể đảm bảo Hồ Duy Giai tiến vào ba vị trí đầu tiên, còn cô tiến vào năm vị trí đầu cũng tuyệt đối không thành vấn đề. Giọng Tào Hổ lần đầu tiên xuất hiện trong máy nghe trộm: - Nói ra thì cuộc thi này mới chỉ là một sự bắt đầu thôi, về sau hai cô vào giới biểu diển, muốn được thuận lợi, với thân phận của tôi, chẳng phải là chuyện quá đơn giản à? Giang Đào, không được ép Tiểu Tiểu, để cô ấy tự lựa chọn.
Lưu Tiểu Tiểu tựa hồ rơi vào giằng xé, một lúc sau mới lại nghe thấy giọng cô ta: - Anh phải đảm bảo để tôi và Tiểu Giai tiến vào năm vị trí đầu, đảm bảo sau này nâng đỡ chúng tôi trong giới biểu diễn.
Khả năng là vì kiếm một cái cớ thuyết phục mình, Lưu Tiểu Tiểu nói vừa to vừa cứng rắn, nghe qua máy nghe trộm rất rõ, như dao cùn cứa lên da thịt Hồ Duy Giai, làm cô đau đớn vô cùng.
"Mình tin tưởng bạn, tín nhiệm bạn, cho nên mới cố chịu đựng tên Tào Hồ đáng ghét đó mà tới đây, nhưng bạn lại vì thứ hạng cuộc thi, vì cái gọi là con đường biểu diễn, bản thân khuất phục lại còn định bán cả mình nữa." Hồ Duy Giai thất vọng vô cùng, mặt trắng bệch, cô gắng lắm mới ngồi vững được.
Tôn Tĩnh Mông nhìn Hồ Duy Giai không đành lòng, nhưng Trương Khác chưa lên tiếng, cô cũng đành tạm nhịn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823193/chuong-1420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.