Vào buổi chiều trước vòng thi cuối cùng, Trương Khác và Phó Tuấn tới tòa nhà ĐTH, ngồi tại ghế sô pha ở đại sảnh, đợi Tôn Tĩnh Mông kết thúc diễn tập. Trương Khác ung dung ngồi đọc báo, nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, biết bàn sau lưng mình vừa có hai người tới ngồi.
- Mày nói xem vì sao Tào ca mấy ngày qua bảo bọn mình tới đây đợi? Người ngồi dựa lưng vào ghế phía sau Trương Khác hỏi, giọng khàn khàn:
- Cái này mày không biết rồi, tao nghe Đào ca nói, Tào ca của chúng ta mấy ngày qua nhìn trúng một mỹ nữ tham gia cuộc thi của mẹ anh ấy, bám rất sát. Gọi chúng ta tới là để trợ uy. Người còn lại trả lời, giọng vang vang như cái chuông.
- Chả trách mà lần trước tới thấy Tào ca lẽo đẽo theo sau cô gái đó, chậc chậc... Phải nói em đó được thật, muốn mông có mông, muốn ngực có ngực, lại xinh đẹp mọng nước. Với thân phận và thủ đoạn của Tào ca, chuyện này chẳng phải dễ như trở lòng bàn tay, đúng là sướng thật. Giọng Khàn nói tới đó không khỏi tưởng tượng lại thân hình cô gái kia, lời nói hết sức hâm mộ Tào ca.
Nghe tới đó, Phó Tuấn và Trương Khác đưa mắt nhìn nhau, hơi nghiêng người đi, lấy báo che hoàn toàn khuôn mặt. Trương Khác biết Tào ca đương nhiên là Tào hổ, còn hai tên này, tên giọng vang vang kia là một trong hai tên luôn theo sát Tào Hổ, còn Đào ca là tên còn lại, đoán chừng lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823186/chuong-1417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.