Cả đêm bình an vô sự, khi ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, một trong hai người trên giường có một người tỉnh lại trước.
- Mẹ, để Xảo Trinh ngủ thêm một lúc nữa đi.. Trong lúc mơ ngủ Lý Hinh Dư thấy có người bóp mũi mình, chưa muốn dậy, trong tiềm thức vẫn cho rằng đang ngủ trong nhà tại Seoul, làm nũng muốn ngủ nướng.
Không đúng.... Hôm qua mình tới Trung Quốc, tới Kiến Nghiệp rồi cơ mà? Không chỉ tới Kiến Nghiệp mà còn tới phòng anh ấy... Lý Hinh Dư choàng tỉnh, mở to hai mắt.
Nhìn thấy đôi mắt đã khôi phục tinh thần như thường ngày, tay y còn đang bóp mũi mình, Lý Hinh Dư xấu hổ cắn môi, lắc đầu thoát khỏi hai ngón tay của y. Lý Hinh Dư muốn hỏi Trương Khác ngủ thế nào, còn cảm nữa không để di chuyển sự chú ý của y cho mình bớt xấu hổ, nhưng nhận ra mình mình đang nằm sát bên cạnh y, người còn cuộn tròn như đứa bé chui vào lòng y, Lý Hinh Dư thẹn tới mặt đỏ lựng, muốn nhích người rời khỏi cái lồng ngực ấm áp làm người ta lưu luyến, nhưng bị Trương Khác đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ, chầm chậm kéo cô vào lòng.
Qua lớp váy ngủ bằng lụa mỏng, Trương Khác cảm thụ được cơ thể Lý Hinh Dư đang khe khẽ run rẩy, bầu ngực cực lớn càng rung rinh dữ dội, từng đợt sóng xung kích tấn công Trương Khác, tựa hồ biết Lý Hinh Dư lo lắng mình làm gì, Trương Khác thầm cười khổ:" Cho dù em có lòng anh cũng chẳng có sức."
Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823161/chuong-1405.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.