- Diệp Đinh Hương. Diệp Kiến Bân ngừng cười, nghiêm túc nói: - Con của chúng tôi sẽ lấy tên là Diệp Đinh Hương.
- Diệp Đinh Hương, đúng là không có một cái tên nào thích hợp hơn nữa. Trương Khác nhẩm lại một lần, biết "chúng tôi" mà Diệp Kiến Bân nói ở đây không phải là hai người, mà là ba người, cho nên Diệp Đinh Hương không phải là cái tên hay nhất, nhưng lại là cái tên thích hợp nhất.
Nhưng thoáng cái Trương Khác lại cười phá lên, cười thiếu chút nữa ngã lăn xuống ghế, làm Diệp Kiến Bân chẳng hiểu ra làm sao, ngay Phó Tuấn ngồi ghế phụ lái không hiểu chuyện gì cứ quay đầu lại suốt.
Bất kể Diệp Kiến Bân truy hỏi như thế nào, Trương Khác chỉ ôm bụng cười suốt.
Diệp là cái lá, trong nhà có hai đóa hoa mỹ nhân, một đóa rực rỡ là hoa Đinh, một đóa thanh lệ là hoa Hương, sinh ra con đặt tên là hoa Đinh Hương, thế là thành cả nhà thực vật, chuyện buồn cười như thế, Trương Khác quyết định trước khi người khác biết, tuyệt đối không kể cho Diệp Kiến Bân.
Cứ thế suốt đường đi Trương Khác cứ cười như kẻ điên, làm Diệp Kiên Bân cũng tức điên luôn, cho tới khi lái xe mất tập trung thiếu chút nữa vượt đèn đỏ, Trương Khác mới không dám cười nữa.
Đi vào phòng bệnh cao cấp của bệnh viện St Mary, nhìn căn phòng bố trí và trang hoàng không kém gì khách sạn năm sao, nhớ trên đường đi Diệp Kiến Bân nói trưởng bối hai họ Tôn Diệp nếu không phải lo ảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823047/chuong-1351.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.