- Biết xấu hổ mà đuổi theo, chuyện này đúng là cần nghị lực lớn mới được, quá trình thống khổ này tìn rằng đám người Thiêu Thụy Dân có thể chịu đựng được. Chúng ta yêu cầu nghiêm khắc xí nghiệp được cấp quyền, mỗi năm dự toán nghiên cứu không thấp hơn 10% doanh thu, cùng với gợi ý kỹ thuật mà chúng ta cung cấp, có thể đốc thúc bọn họ nhanh chóng đề cao trình độ kỹ thuật của bản thân. Trần Tín Sinh nhìn Trương Khác khép hờ mắt uống rượu, mỉm cười nói: - Lão Tô, tôi lại cho rằng biểu hiện của Khác thiếu gia không khéo trong lòng đang nghĩ: Tôi làm nhà từ thiện, đám Tiêu Thụy Dân, Tôn Chí Cương các công đã được lợi còn ra vẻ, tôi cho tấm biến vàng lấp lánh của Ái Đạt, không thu phí sử dụng thương hiệu, đêm ngủ phải cười ra tiếng mới đúng.
Trần Tín Sinh trêu ghẹo làm Trương Khác sặc rượu, mặc đỏ bừng, tay chỉ Trần Tín Sinh không nói lên lời.
- Ha ha ha, xem ra Khác thiếu gia bị anh đoán trúng rồi. Tô Tân Đông vỗ ghế sô pha cười lớn, nhưng nghĩ một lúc lại nói: - Có điều sinh tồn được qua quá trình thống khổ này, bọn họ không còn là thỏ nữa, mà là một bầy sói.
- Cho ra có thể không chỉ là một bầy sói, cuối cùng khả năng còn có một con mãnh hổ nhảnh ra. Trương Khác thở đều lại, mỉm cười nói:
Trần Tín Sinh và Tô Tân Đông nhìn nhau, chớp mắt hiểu ra ý của Trương Khác.
- Thằng nhóc Trương Khác đó quá biến thái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823041/chuong-1347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.