Tới biệt thự Yến Viên, trong nhà im ắng, Trương Khác nhẹ nhàng mở cửa vào, Trần Tĩnh nằm trên ghế sô pha, mái tóc bồng bềnh như mây, một phần xỏa trên hối, một phần che đi nửa khuôn mặt trắng như tuyết tinh tế của cô, tay ngọc lõa lộ bất an lộ ra ngoài không khí, càng tăng thêm sự dụ hoặc mê người, chiếc chăn đỏ tùy ý che trên người, không che đi được bầu ngực với đường nét gần như hoàn mỹ, phập phồng theo nhịp thở, làm người ta không nhịn được muốn hất tung chiếc chăn ra, muốn khám phá sự mềm mại đàn hồi của gò đồi cao vút đó …
Trần Tĩnh mơ mơ màng màng cảm thấy có người hôn lên má lên môi mình, giật mình mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt đầy nhu tình của Trương Khác đang nhìn mình.
- Chỉ biết bắt nạt người ta thôi. Mỹ nhân mới tỉnh ngủ thỏ thẻ hờn dỗi, hơi thở như lan, dễ dàng làm nội tâm nam nhân ngứa ngáy.
- Vừa rồi làm sao có thể nói là bắt nạn, hiện giờ mới đúng này. Trương Khác cúi đầu xuống ngấu nghiến cánh môi đỏ, săn đuổi chiếc lưỡi thơm mát, ra sức mút dòng nước ngọt trong miệng giai nhân.
Nụ hôn ướt át kiểu Pháp làm Trần Tĩnh hô hấp khó khăn, mũi phát ra tiếng "ư, a" khe khẽ, tựa khóc tựa mừng, gò má đỏ hồng như máu, người nhũn ra trong lòng Trương Khác, cánh tay quấn quanh cổ y, ngón tay thon dài luồn vào mái tóc của y.
Chiếc áo len trắng bị kéo xuống, làn da trắng mịn như tuyết đầu mùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823035/chuong-1343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.