Vào mùa thu, lá sồi cứ như bị một bó lửa châm vào vậy, đứng ở bờ bắc Yến Quy Hồ dõi mắt nhìn sang bờ đối diện, Vườn Sồi như một hải dương màu đỏ, đây là phong cảnh đẹp nhất mùa thu ở Kiến Nghiệp.
- Bốn năm trước khi tôi vừa tới Kiến Nghiệp cũng đứng đây nhìn xuống núi, khi đó chẳng có cảnh nào đẹp để ngắm cả, nước hồ thì vàng đục, bọt trắng nổi lềnh phềnh, khu dân cư công xưởng lộn xộn, còn có hai cái ống khói lớn phun khói đen lên trời, lúc đó hạ quyết tâm chỉnh đốn thì rất dễ, thế nhưng lúc thi hành, dính líu tới đủ mọi chuyện, mới biết quyết tâm dễ, làm thì lực cản trùng trùng. La Quân chống nạnh đứng ở sườn núi phía bắc, cảm khái vạn phận: - Bốn năm trước không thể ngờ có cảnh đẹp hiện giờ, làm tôi thật không muốn rời khỏi nơi này.
Trương Khác mỉm cười, sau khi y từ Perth về, động tác điều chỉnh của TW với Kiến Nghiệp nhanh hơn rất nhiều, ngày tháng của La Quân ở Kiến Nghiệp chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Vương Duy Quân cười nói: - Cảnh đẹp trước mắt chưa chắc nỡ để bí thư La đi.
La Quân lắc đầu: - Anh có thể ở lại Kiến Nghiệp, còn có thể tiếp tục phấn đầu vì thành phố này, đừng chế nhạo người sắp rời đi nữa. Rồi vỗ vai Diêu Văn Thịnh: - Các cậu hãy nỗ lực vì thành phố này, chúng ta đã hạnh phúc hơn tuyệt đại đa số mọi người rồi, trăm năm cuộc đời, phải để lại chút dấu vết, đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2823020/chuong-1333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.