Nói chuyện không hợp, ngồi nữa cũng chỉ thêm khó chịu, Nghiêm Văn Giới liền cáo từ.
- Bên này chắc không hi vọng gì nữa, Giang Mẫn Chi mượn cao dao Lưu Văn Đào đâm chúng ta. Trương Văn Tín nói:
- Không sao, Hải Túc cái gì thiếu chứ ma thế mạng thì có cả đống, quan trọng không thể để Hải Túc thành tảng đá ngáng đường Hoành Tín được, tôi đoán chừng chúng ta sẽ có đủ thời gian, chỉ cần điều tra còn ở giai đoạn bí mật, sẽ không ảnh hưởng lắm.
Trương Văn Tín gật đầu, Nghiêm Văn Giới nóng lòng muốn thoát thân hỏi hơn 2 tỷ cổ phiếu mặc kẹt với Hải Túc, lại còn thêm hơn 1 tỷ của Tinh Điển, chuyện này không những làm tăng thêm cơn khát tài chính của Hoành Tín, còn gây thêm áp lực với ngân hàng Tín Thông. Mặc dù Tín Thông là ngân hàng thương nghiệp toàn quốc, nhưng thời gian phát triển có hạn, lại mang tính chất cổ phần dân doanh, thực lực vốn có hạn, mặt khác Hoành Tín chiếm dụng tài nguyên của Tín Thông quá mức.
Trương Văn Tín tuyệt đối không muốn làm ma thế mạng, hắn biết Nghiêm Văn Giới nói chuyện này trước mặt mình là để mình yên tâm, Lưu Kỳ Tuấn cũng không sao, ít nhất hiện Lưu Kỳ Tuấn còn hữu dụng với Hoành Tín, nhưng cũng chưa chắc, Lưu Kỳ Tuấn biểu hiện ở Hải Túc quá kém, nói không chừng bị Hoành Tín trút giận. Lâm Tuyết thì quá tinh quái, hơn nữa nắm trong tay điểm yếu trí mạng của nhiều người, có lẽ có kẻ thừa cơ bịt miệng cô ta. Lại còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822972/chuong-1320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.