Cát Kiến Đức siết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn gọi điện cho Lâm Tuyết, nghe tiếng chuông reo, lão ta đang thầm tính phải nói thế nào thì một giây sau bên kia đã tắt máy.
Mặc dù Cát Kiến Đức biết rõ Lâm Tuyết đem cơ thể ra làm vốn giao dịch, nhưng điện thoại bị tắt lúc này, trong lòng vẫn cực kỳ khó chịu. Mặc dù biết cô ta là con rắn độc, có thể trở mặt giết người, nhưng Cát Kiến Đức vẫn muốn chiếm hữu mỹ nhân mọng nước này làm của riêng, không cho kẻ khác đụng chạm vào --- Đó là bản tính của nam nhân.
Nhưng dù sao Cát Kiến Đức không phải là chàng trai mới lớn sa vào lưới tình, đoán được lúc này Lâm Tuyết đang quằn quại rên rĩ dưới háng của tên xấu xí Thành Tấn Kiệt, lão ta không giận, thậm chí còn cảm thấy có chút hưng phấn biến thái.
Khoảng chừng mười lăm phút sau, di động của Cát Kiến Đức mới vang lên.
Cát Kiến Đức mặc dù cũng uống thuốc dương cương, nếu không chẳng cầm cự nổi một phút trong cái miệng nhỏ ẩm ướt chặt chẽ của Lâm Tuyết, lão ta vẫn thầm chửi Thành Tấn Kiệt:" Uống nhiều vào, uống chết đi."
- Muộn thế này rồi còn gọi tới, có chuyện gì thế?
Nghe giọng Lâm Tuyết có vẻ lười nhác uể oải sau khi ân ái, Cát Kiến Đức vẫn không kìm được tính trẻ con hỏi: - Có phải khó chịu vì anh phá ngang chuyện tốt của em và Thành mặt rỗ không?
- Bà đây không biết kiếm quả dưa chuột tự hầu hạ bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822960/chuong-1313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.