Cố Hiểu Mai nhận được điện thoại của Trương Tri Hành, bảo bà ta tới khu tập thể thành ủy, lúc này bảo thành phố mang sẽ tới đón chẳng bằng ra ngoài tiểu khu bắt xe, liền cầm túi sách lên, bảo chồng một tiếng rồi đi.
Xuống lầu thấy Trần Dục đi qua, sắc mặt bất thường, liền gọi: - Này, anh từ Kiến Nghiệp về bao giờ thế? Tiểu Ninh và Vu Trúc nhà tôi đâu?
- Vu Trúc không gọi điện báo cho nhà à? Mùa hè này bọn nó ở lại Kiến Nghiệp, do Tiểu Ninh muốn ở lại trường, cho nên Vu Trúc ở lại cùng con bé.
- Kết quả kiểm tra ra sao? Cố Hiểu Mai quan tâm hỏi:
- Kết quả hội chẩn còn chưa có. Trần Dục ủ rũ nhìn mây trôi trên trời: - Các chuyên gia quân y viện tỉnh không thể đưa ra được phương án chữa trị, chỉ kiến nghị trị liệu duy trì.
- Đừng lo quá, y học đang phát triển rất nhanh, lúc này khó giải quyết, chứ một hai năm nữa trở tay một cái là xong thôi. Cố Hiểu Mai an ủi, bảo Trần Dục sang nói chuyện với chồng mình.
- Cô đi đâu đấy? Trần Dục là người lạc quan, thần sắc phấn chấn hơn, thấy Cố Hiểu Mai dáng vẻ vội vàng, không thấy có xe của thành phố tới đón liền hỏi.
Có ai ngờ được Cố Hiểu Mai lại bay cao trên quan trường như thế, hơn một năm trước thôi chỉ là cán bộ thành đoàn không ai biết tới, giờ đã là phó thị trưởng rồi, Trần Dục ngoài vui mừng cho cô bạn thanh mai trúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822921/chuong-1299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.