Mông Nhạc bị mọi người trêu một trận, thấy Trương Khác tới, liền kiếm cơ bàn việc theo y chui vào một góc, Chu Hiểu Lộ là cô bé mới lớn, chuyện gì cũng tò mò, chạy ra sau sau quầy bar cùng Điền Hà học pha rượu từ Tô Nhất Đinh.
- Có phải sau này muốn dụ dỗ tiểu minh tính thì phải lấy lòng cô trước không? Thời Học Bân không thay đổi được thói mồm mép, ngồi xuống một cái lấy chuyện Tôn Minh Mông gia nhập Thế Kỷ Hoa Âm ra đùa.
Tôn Tĩnh Mông nhìn hắn một cái với vẻ khinh bỉ, không thèm trả lời.
- Thế Kỷ Hoa Âm mặc dù chưa có động tác gì lớn, nhưng có điều tôi muốn làm lớn mảng này. Trương Khác nhàn nhã ngồi xuống nói:
- Mục tiêu phát triển của Thế Kỷ Hoa Âm là gì, đừng nói xa quá, chỉ nói mười năm tới thôi. Mông Nhạc hứng thú hỏi:
- Đương nhiên với môi trường internet miễn phí là hàng đầu như hiện này, còn lâu mới tới lúc nói chuyện bản quyền, nếu dự toán thương vụ Cẩm Hồ có dư, tôi luôn tính có nên thành lập một phim trường ở Tân Vu hay không? Trừ phát triển điện ảnh, âm nhạc còn có thể bồi dưỡng nghệ sĩ. Trương Khác nói qua nói một số kỳ vọng của y với Thế Kỷ Hoa Âm.
- Nếu xây một thành phố điện ảnh cỡ lớn, chẳng phải để Thế Kỷ Cẩm Hồ làm thỉ tốt hơn à? Đỗ Phi thắc mắc:
- Phim ảnh làm tốt hay không, không phải một công ty điện ảnh có thể đảm bảo, tao muốn đốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822913/chuong-1294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.