Việc Tôn Tịnh Hương mang thai cùng kết hôn với Diệp Kiến Bân kết, dù gì cũng phải giao phó với vợ chồng Tôn Thượng Nghĩa, Cát Minh Giác, hai ngày trước Tôn Tĩnh Mông đi cùng chị mình còn có Diệp Kiến Bân về Hồng Kông.
Buổi sáng, Trần Phi Dung vẫn muốn đến phòng hành chính, Đỗ Phi đi cùng Chu Hiểu Lộ đến phòng chụp Studio tiếp tục quay chụp, Trương Khác lái xe đi đến sân bay đón Tôn Tĩnh Mông.
Trong đại sảnh đón khách rộng rãi, Tôn Tĩnh Mông đi tới chờ mong nhìn ra bên ngoài, không thấy Trương Khác đứng ở bên tay trái cô. Nhìn Tôn Tĩnh Mông kiển chân nhìn ra bên ngoài, không chú ý tới mình, Trương Khác lặng yên đi qua, tay dán lên cặp mông tròn trịa của cô, ngả ngớn vỗ hai cái, cảm giác thật là co dãn.
Tôn Tĩnh Mông cứng đơ người, toan xoay người tát cho kẻ háo sắc nào một cái thì thấy được khuôn mặt cợt nhả của Trương Khác, một bụng lửa giận tức thì tiêu tan, đưa tay véo y một cái: - Ban ngày ban mặt dám động tay động chân với con gái, muốn chết hả? Anh không sợ có ai đi cùng tôi sao?
- Quan sát một lúc rồi. Trương Khác ưỡn mặt cười nói, rồi cầm lấy túi xách của Tôn Tĩnh Mông khoác lên lưng, nhìn con mắt trong trẻo của cô, đưa tay sờ sờ lên bờ má trơn như ngọc, mới ôm eo cô đi ra ngoài: - Về Hồng Kông có xảy ra chuyện gì không?
Y cũng không để ý động tác thân thiết của hai người họ làm cho người chung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822905/chuong-1289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.